Đúng ra với bài viết đầu tiên của mình trong blog này phải là những gì thật vui vậy mà lại ngược lại. Mình đã thua cuộc thực sự rồi. Cả đêm qua không ngủ nghĩ xem lí do vì sao. Mình tâm đắc với bài giảng đó, có thể nói bài thi của mình đã thành công hơn cả những gì mình nghĩ trước đó vậy mà kết quả báo lại khiến mình hẫng hụt. Sáng nay xâu chuỗi lại sv thấy tại vì mình tin tưởng quá vào khả năng của bản thân, vì cái Tôi trong mình quá lớn- không chịu hạ mình một chút, không dám nhập mình vào thời cuộc mà cứ cho rằng ai cũng như mình, và vì...
Thấy tủi thân ghê gớm, thấy thèm được gục đầu vào ngực anh để khóc cho thỏa thích, khóc để vơi đi những ấm ức trong lòng, thèm được nghe những lời động viên an ủi... nhưng bên cạnh làm gì có ai để sẻ chia
Buồn vì là người thua cuộc và cũng buồn hơn vì không có người chia sẻ...
Điều mà N ko bao giờ ngờ tới đã xảy ra.Đó là niềm vui ko trọn vẹn,nhưng ko phải theo dự đoán của mình.
Trả lờiXóaSuốt đêm,mình ko sao trọn giấc. Mình cũng cố gắng lý giải...Mình bế tắc,chỉ biết thương bạn,và hẫng hụt ghê gớm.
Hôm sau,mình biết chính xác ko thay đổi đc gì,mình đã sụp đổ.
AD bảo mình "A ko hiểu,sao bọn em nặng nề sự thắng thua đến thế?"
A làm sao mà nếm trải đc cảm giác này chứ.
cách đây nhiều năm,mình cũng nếm trải cảm giác ghê gớm này ở lĩnh vực Nghệ Thuật.
Mình-Number One ở rât nhiều sân khấu sv các cấp từ Tỉnh,quốc gia..
Cuối cùng,vẫn phong độ ấy,vẫn giọng hát,phong cách,con người ấy...Mình thất bại thảm hại...tại cái sân khấu bé tẹo của PGD huyện TT.
Mình cay cú,mình buồn,mình ko phục...
Rồi cuối cùng,mình cũng phải nhận ra rằng..
Cuộc thi nào cũng có thắng thua,người ta,nếu may mắn thì có một thời vang bóng,còn ko may mắn,thì còn ko có thời nào.
Mình đã suy nghĩ như thế từ đó tới giờ.
và mình tham gia tất cả các phong trào của ngành sau này,với một tâm thế hoàn toàn thoải mái.
cuộc thi này cũng vậy.
Dù đã hao tâm tổn sức(giảm 2,7kg),mình vẫn xác định rất thoáng.
Buồn vì niềm vui ko trọn vẹn...Giá như mình và bạn cùng nắm tay nhau trong chiến thắng,thì chắc bạn và mình ko phải viết những dòng chữ ê chề thế này.
Mình thấy thương bạn quá.
Vì cương vị của bạn chịu nhiều sức ép quá lớn.
nhưng mình cũng giận bạn lắm.
Tại sao,trước kì thi,mà bạn vẫn tự hành bản thân mình bằng các buổi dạy thêm chồng tréo như thế?
sao bạn có thế tự làm khổ mình như thế?
Tiền ư?
Tiền nặng đến thế sao?
Bực mình mà thương.
Mình vẫn nghĩ,có thể niềm vui sẽ ko trọn vẹn
Nhưng ko phải thế này.
Đáng ơi.
Hi vọng,bạn sớm ổn định tâm lý,giữ sức khỏe.
Love u forever.
Thất bại là mẹ thành công em a !
Trả lờiXóaChúc em luôn vui khi đến nhà mới !
Trả lờiXóa