"...
Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa Đông Bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.
Làm sao về được mùa đông?
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông?
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về.
Làm sao về được mùa đông?
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông?
Mùa thu cây cầu đã gãy
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như ....mùa đông đã về
..."
Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa Đông Bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.
Làm sao về được mùa đông?
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông?
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về.
Làm sao về được mùa đông?
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông?
Mùa thu cây cầu đã gãy
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như ....mùa đông đã về
..."
Năm nay gió Đông tràn về ngay cả khi tiết trời vẫn còn cuối Thu. Lặng nghe "Nỗi nhớ mùa Đông" do ca sĩ Thu Phương thể hiện thấy tâm trạng làm sao.
Tiếng hát của Thu Phương trầm buồn và thiết tha. Mình đã được nghe một số ca sĩ thể hiện bài hát này vậy mà hình như Thu Phương thể hiện hay nhất, khiến người nghe thổn thức ngay cả khi âm thanh đã lắng đọng từ lúc nào...
Một nỗi buồn man mác, nhớ mà chẳng biết mình đang nhớ cái gì nữa trong một buổi chiều cuối thu đầu đông khi những cơn gió se lạnh đang tràn về...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét