Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Nỗi nhớ không tên

Nỗi nhớ không tên
08:02 5 thg 9 2012Công khai59 Lượt xem0
 
    Đặt tên cho người là nỗi nhớ không tên, được in hình về một khoảng trời xanh nào đó. Với những bảng lảng khắc sâu trong lá cỏ. Ta mơ hồ bên nỗi nhớ không tên. Nỗi nhớ buồn và nỗi nhớ dịu êm... Nhớ về những rung động đầu tiên ở một thời xa vắng...
    Chẳng thể là ta cũng chẳng thể là người, chỉ là gió và trời xanh sâu thẳm, chỉ là thuyền và biển khơi xa tận ngút ngàn gió, ngút ngàn mây...Ta kể người nghe về thời xa xưa nhé.

    Muốn kể người nghe về một lá thư viết vội, không kịp gửi, để lỡ một chuyến tầu đi qua...
 
     Kể  người nghe về những chiều ngủ quên, cố cuộn tròn như con sâu trong kén lá, cố thu mình trong căn phòng yên ả ...để trốn và để...quên...
        Rồi có lúc ta muốn khóc thật lâu, muốn một lần được soi mình trong đôi mắt nâu một thủa. Ta chẳng thể cho dù có thể vì người vẫn là  người mà ta vẫn là ta
    Thủa  xa xưa và hiện tại đã khác xa, chỉ để nhớ và để biết về một thời như thế. Người biết không???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét