Đặt tên cho người là nỗi nhớ không tên, được in hình về một khoảng trời xanh nào đó. Với những bảng lảng khắc sâu trong lá cỏ. Ta mơ hồ bên nỗi nhớ không tên. Nỗi nhớ buồn và nỗi nhớ dịu êm... Nhớ về những rung động đầu tiên ở một thời xa vắng...
Chẳng thể là ta cũng chẳng thể là người, chỉ là gió và trời xanh sâu thẳm, chỉ là thuyền và biển khơi xa tận ngút ngàn gió, ngút ngàn mây...Ta kể người nghe về thời xa xưa nhé.
Chẳng thể là ta cũng chẳng thể là người, chỉ là gió và trời xanh sâu thẳm, chỉ là thuyền và biển khơi xa tận ngút ngàn gió, ngút ngàn mây...Ta kể người nghe về thời xa xưa nhé.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét