“…
Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông
Em đang thì con gái
Đợi anh chưa lấy chồng...
Anh rụt rè không dám
Hái một bông cải ngồng
Sợ làm con bướm trắng
Giật mình bay sang sông...
Qua bao mùa hoa cải
Chỉ mình anh biết thôi
Mình anh không dám hái
Hoa cải bay về trời...
Bâng khuâng chiều làng bãi
Không còn hoa cải ngồng
Ai xui anh trở lại
Ngày em đã lấy chồng???
..."
Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông
Em đang thì con gái
Đợi anh chưa lấy chồng...
Anh rụt rè không dám
Hái một bông cải ngồng
Sợ làm con bướm trắng
Giật mình bay sang sông...
Qua bao mùa hoa cải
Chỉ mình anh biết thôi
Mình anh không dám hái
Hoa cải bay về trời...
Bâng khuâng chiều làng bãi
Không còn hoa cải ngồng
Ai xui anh trở lại
Ngày em đã lấy chồng???
..."
Giật mình khi trước mắt là mênh mang của thảm hoa cải vàng. Chỉ hoa cải thôi sao khiến bước chân cứ dùng dằng như thế nhỉ? Dọc theo triền đê ai đó đã gieo cải và để trổ hoa. Mẹ xuýt xoa thấy tiếc… Trong cái rét thật ngọt của gió lạnh đầu đông với bầu không khí ảm đạm của tiết trời vậy mà hoa cải như càng bừng sáng…
Mình thích tên gọi dân dã và mầu vàng dìu dịu của loài hoa này. Mẹ bảo mình lãng mạn chỉ viển vông nghĩ về những điều đẩu đâu và giục mình đi nhanh…
Nhớ đến những kỉ niệm ngày xưa cùng chị đi lùa trâu. Mình thích hoa cải, lặng ngắm những luống cải từ bên này sông để rồi chị đã vượt sông lấy bằng được một ôm hoa cải cho mình . Ôi nhớ những vòng hoa cải nho nhỏ chị bện rồi đội lên đầu …
Nhớ cả những thửa ruộng trồng cải bên ven sông thuộc xã Phù Đổng Huyện Gia Lâm. Ngày đấy mình là giáo sinh thực tập. Học trò luôn thắc mắc tại sao hay thấy Cô giáo đứng ngắm những ruộng cải trổ hoa bên bãi…
Và rồi chiều nay, mình lại một lần nữa tần ngần trước vạt cải hoa vàng...
Và rồi chiều nay, mình lại một lần nữa tần ngần trước vạt cải hoa vàng...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét